2    7    2    8    5    8    
BẢN TIN THÔNG BÁO NỘI BỘ
Số: 213 - 2014
MỤC LỤC
Tư tưởng Hồ Chí Minh/ Chủ tịch Hồ Chí Minh với công tác bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em

 Chủ tịch Hồ Chí Minh với công tác bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em

 

Ảnh minh họa

 

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dành tình cảm và sự quan tâm đặc biệt cho trẻ em, những chủ nhân nhỏ tuổi của đất nước. Tình yêu thương Bác dành cho trẻ em thật vô bờ bến. Tình yêu đó bắt nguồn từ lý tưởng của Bác: suốt đời phấn đấu cho sự nghiệp vĩ đại - giải phóng dân tộc, giải phóng con người. Mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân, đó là điều “ham muốn tột bậc” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Sự quan tâm đặc biệt của Người dành  cho trẻ em còn bắt nguồn từ tầm nhìn xa, trông rộng “Vì lợi ích trăm năm”, từ chiến lược con người. Trong chiến lược đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dày công vun trồng thế hệ mầm non của đất nước. Vì  theo Người: “Một cháu thiếu niên bây giờ 10 tuổi thì 7 năm sau sẽ 17 tuổi, hoặc bây giờ 15 tuổi thì lúc đó sẽ là 22 tuổi… thành người trực tiếp xây dựng xã hội chủ nghĩa và chủ nghĩa cộng sản”, “Ngày nay các cháu là nhi đồng. Ngày sau các cháu là người chủ của nước nhà, của thế giới”. Và chính Người đã làm một tấm gương mẫu mực trong việc bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em. Tư tưởng và tấm gương của Hồ Chủ tịch về vấn đề này đến nay vẫn còn nguyên giá trị và hoàn toàn phù hợp với tư tưởng của thời đại ‘Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai”.

 

Trong kho tàng di sản của Chủ tịch Hồ Chí Minh về vấn đề này không chỉ chứa đựng những tư tưởng, quan điểm cơ bản, mà còn cả những lời chỉ bảo, những hành động, việc làm ân cần, rất cụ thể và gần gũi với thực tế công tác bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em. Người chỉ cho chúng ta thấy trẻ em cần được chăm sóc về mọi mặt: sức khoẻ, học tập, vui chơi, giải trí và hoạt động đoàn thể.

Về sức khoẻ: Người chỉ rõ phải làm sao cho các cháu được “ăn no, mặc ấm”, “giữ gìn vệ sinh”, phòng bệnh, chữa bệnh, rèn luyện thân thể, cải tạo nòi giống,…Trong bài ca về nỗi thống khổ của “Trẻ chăn trâu”, Người cũng đưa nỗi khổ đói nghèo lên hàng đầu:

“Vì ai, ta chẳng ấm no?

Vì ai, ta đã phải lo cơ hàn?”

Cuối năm 1944, sau hơn một năm xa Tổ quốc, trải qua ngót ba chục nàh tù của Tưởng Giới Thạch gần khắp Quảng Tây, Bác Hồ trở về Pắc Bó. Nhìn thấy việc giữ vệ sinh nước ăn và nơi ở chưa được người dân cũng như cán bộ ở đây chú ý, các cháu nhỏ thì rách rưới, bẩn thỉu, có em còn chốc đầu, ghẻ lở. Việc đầu tiên là Bác yêu cầu mọi người dọn dẹp vệ sinh, rồi Bác bảo các cháu xếp hàng đi ra phía khe nước, tự tay cởi quần áo cho các cháu bé, lần lượt tắm rửa kỳ cọ cho từng cháu, rồi bôi thuốc cho cháu nào bị chốc, bị ghẻ. Khi đã giành được chính quyền, với cương vị là Chủ tịch nước, Bác cũng không khi nào quên nhắc nhở phải chăm lo cái ăn, cái mặc, tập luyện thể thao, rèn luyện thân thể cho các cháu.

Về giáo dục: Người chỉ rõ “mục đích giáo dục bây giờ là phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc”, là nhằm đào tạo các cháu trở thành “những công dân tốt, người lao động tốt, người chiến sỹ tốt, người cán bộ tốt của nước nhà”, “những người kế tục sự nghiệp cách mạng to lớn của Đảng và nhân dân ta”. Người đòi  hỏi trẻ em ta cần được giáo dục toàn diện “không những có tri thức phổ thông, mà phải có đạo đức cách mạng”. Đối với thiếu nhi, phương pháp giáo dục, dạy học “phải nhẹ nhàng và vui vẻ, chớ gò ép thiếu nhi vào khuôn khổ người lớn”. “Trong lúc học, cũng cần làm cho chúng vui, trong lúc vui cũng cần làm cho chúng học. ở trong nhà, trong trường, trong xã hội chúng đều vui, đều  học”. Để làm gương, tự Người cũng nghiêm túc thực hành phương pháp giáo dục này. Trong các thư gửi thiếu niên, nhi đồng, Người đều viết rất ngắn gọn, dễ hiểu, nội dung gần gũi với các em. Bao giờ Người cũng khen ngợi những thành tích các em đã đạt được để động viên, khích lệ tinh thần của các em. Đối với những câu từ, những tư tưởng mới hoặc khó, Người đều dặn cụ thể cháu nào không hiểu thì hỏi bố mẹ, thày cô, hoặc “viết thư hỏi Bác”. Để căn dặn, giáo dục các cháu, Bác thường dùng từ “khuyên”, hoặc “mong” mà hiếm khi dùng “các cháu phải thế này, thế kia…”. Khi gặp gỡ, vui chơi cùng các cháu, Bác cũng luôn chủ động gắn việc giáo dục đạo đức, nhân cách sống cho các cháu. Câu chuyện Bác sẵn sàng tha lỗi và cũng thưởng kẹo cho bé Độ khi bé đã dũng cảm nhận lỗi “cháu chưa ngoan, cháu không xứng đáng được thưởng kẹo”… là một bài  học không nhỏ cho chúng ta.

Về vui chơi giải trí và hoạt động đoàn thể của trẻ em, Người quan tâm từ đồ chơi dành cho trẻ em đến sách báo, thư viện, phim ảnh và các sinh hoạt khác, Người chỉ dẫn cho các cháu cách tổ chức những “đội Trần Quốc Toản”, cách thức để thực hành “đời sống mới” và thường xuyên cổ vũ phong trào “nghìn việc tốt”, “thi đua ái quốc”… của thiếu niên, nhi đồng.

Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng rất quan tâm đến ý kiến và sáng kiến của các em. Người khuyên các cháu “phải đòi hỏi khi học tập ở nhà trường, khi sinh hoạt trong đội nhi đồng, khi vui chơi. Người đặt niềm tin yêu vào thế hệ đang lớn lên: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em”.

Sự nghiệp bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em là một sự  nghiệp lớn lao và hệ trọng. Nó đòi hỏi sự lãnh đạo của Đảng, sự chỉ đạo của Nhà nước, sự nỗ lực và kết hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và xã hội. Chủ tịch Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ vĩ đại, người cha của dân tộc, người thày của công tác bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em - đã chỉ ra rằng “Chăm sóc, giáo dục tốt các cháu là nhiệm vụ của toàn Đảng, toàn dân”, “Trước hết, gia đình (tức là ông bà, cha mẹ, anh chị) phải làm thật tốt công việc ấy”. “Các Đảng uỷ…, Uỷ ban thiếu niên nhi đồng, Đoàn thanh niên, ngành giáo dục và các ngành đoàn thể đều phải có kế hoạch thật cụ thể chăm sóc các cháu ngày càng khoẻ mạnh và tiến bộ”.

                                                                                                                                             DUY KHÔI

 

 

Tổng số trang1-20 (of 200)
Page:1 - 2 - 3 - 4 - 5 - 6 - 7 - 8 - 9 - 10.  Trước · Tiếp